Thơ chào mừng ngày 22 tháng 12 toàn thắng

Tặng các anh bộ đội cụ Hồ
Xẻ dọc Trường – Sơn , anh đi cứu nước
Mười tám, hai mươi , tuổi đẹp nhất của đời
Bàn chân đi ra trận khắp nơi
Vai đeo ba lô , súng đạn bên người rất nặng
Tuổi 18 – 20, tuổi tràn đầy sức sống
Vì quê hương đã khát vọng lên đường
Vượt Trường – Sơn anh băng qua thác ghềnh
Rẽ bom đạn , anh lao mình tới đích
Dù hy sinh anh không chùn bước
Nhằm thẳng quân thù : Bắn , xung phong
Máu thịt anh một phần để lại chiến trường
Quyết giữ nước, con đường anh đã chọn
Giặc bắt được anh xích xiềng tra tấn
Dù hy sinh không phản tổ quốc mình
Phần máu thịt anh đã tô thắm non sông
Nước nhà độc lập có chiến công anh đó .

Minh Khang

loi chuc 22 12 1 1024x740 Thơ chào mừng ngày 22 tháng 12 toàn thắng

Đồng chí

Nhớ ngày cha lên đường nhập ngũ
Con vẫn còn là cậu bé ngây ngô
Hội tòng quân tiếng trống reo rộn rã dưới cờ
Làng xóm tiễn cha lên đường ra trận
Mẹ nắm tay con cùng vẫy tay bịn rịn …
Tiễn cha đi đâu có hẹn ngày về …
Con lớn lên trong hương lúa đồng quê
Trong tình mẹ chờ trông tính bằng năm, tháng
Những ngày đất Bắc ngập tràn bom, đạn
Ông Nội đi cày vẫn mang súng trên vai …
Mẹ vẫn tảo tần chạy ngược, lo xuôi
Con vẫn hát những bài ca về các “anh bộ đội”
….
Đài truyền tin “giải phóng rồi” … cả làng như ngày hội
Nô nức xuống đường vui hát “Tiến quân ca”
Con như lớn lên trong rừng cờ đỏ, rừng hoa
Những thiếu phụ cười … nhoà trong nước mắt …
Lệ sung sướng lăn trên từng khuôn mặt
Ôm con trong lòng … mẹ khóc thấm bờ vai…
Con được gặp cha trong buổi sáng đẹp trời
Nét mặt vui, tự hào khi đã tròn bổn phận!
Cha lại về với quê hương, với đồng quê yên ấm
Tô lại nét xuân thời cho dáng vóc mẹ yêu thương
Truyền cho con dũng khí cựu binh dũng cảm, can trường
Tay nắm chặt tay khi tiễn con đi làm nghĩa vụ
Một lời nói … có lẽ bấy lâu rồi cha hằng ấp ủ
“Mạnh giỏi nghe con, người đồng chí của tôi ơi!”
Nghĩa mẹ, tình cha … lai láng tình đời
tình đất nước … chỉ một lời sao ấm lạ!
Hai hai tháng mười hai … một ngày như thế
Cha hãy cùng chúng con nhung nhớ, tự hào
Ngày của cha, của con và lớp lớp người sau
Chụm năm ngón, giơ tay chào với câu: ĐỒNG CHÍ!
(sưu tầm)

 

Quê hương

Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ:
“Ai bảo chăn trâu là khổ ?”
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao

Những ngày trốn học
Đuổi bướm cạnh cầu ao
Mẹ bắt được…
Chưa đánh roi nào đã khóc
Có cô bé nhà bên
Nhìn tôi cười khúc khích…

Cách mạng bùng lên
Rồi kháng chiến trường kỳ
Quê tôi đầy bóng giặc
Từ biệt mẹ tôi đi

Cô bé nhà bên (có ai ngờ!)
Cũng vào du kích
Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích
Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi)

Giữa cuộc hành quân không nói được
một lời…
Đơn vị đi qua tôi ngoái đầu nhìn lại
Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi

Hoà bình tôi trở về đây
Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày
Lại gặp em
Thẹn thùng nép sau cánh cửa
Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ
– Chuyện chồng con… (khó nói lắm anh ơi)!
Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn, ngậm ngùi
Em để yên trong tay tôi nóng bỏng

Hôm nay nhận được tin em
Không tin được dù đó là sự thật:
Giặc bắn em rồi quăng mất xác
Chỉ vì em là du kích em ơi!
Đau xé lòng anh chết nửa con người!

Xưa yêu quê hương vì có chim, có bướm
Có những ngày trốn học bị đòn roi
Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất
Có một phần xương thịt của em tôi.

Giang Nam
Đồng chí

Quê hương anh nước mặn đồng chua
Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá
Anh với tôi đôi người xa lạ
Tự phương trời chẳng hẹn quen nhau.
Súng bên súng, đầu sát bên đầu
Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỷ
Đồng chí!

Ruộng nương anh gửi bạn thân cày
Gian nhà không mặc kệ gió lung lay
Giếng nước gốc đa nhớ người ra lính.
Anh với tôi biết từng cơn ớn lạnh,
Sốt run người, vừng trán ướt mồ hôi.

Áo anh rách vai
Quần tôi có vài mảnh vá
Miệng cười buốt giá
Chân không giày
Thương nhau tay nắm lấy bàn tay!

Đêm nay rừng hoang sương muối
Đứng cạnh bên nhau chờ giặc tới
Đầu súng trăng treo.

(2-1948)

Chính Hữu

loi chuc 22 12 2 Thơ chào mừng ngày 22 tháng 12 toàn thắng

 

Bài thơ về tiểu đội xe không kính


Không có kính không phải vì xe không có kính
Bom giật, bom rung kính vỡ đi rồi
Ung dung buồng lái ta ngồi
Nhìn đất, nhìn trời, nhìn thẳng.

Nhìn thấy gió vào xoa mắt đắng
Nhìn thấy con đường chạy thẳng vào tim
Thấy sao trời và đột ngột cánh chim
Như sa, như ùa vào buồng lái.

Không có kính, ừ thì có bụi
Bụi phun tóc trắng như người gi�
Chưa cần rửa, phì phèo châm điếu thuốc
Nhìn nhau mặt lấm cười ha ha.

Không có kính, ừ thì ướt áo
Mưa tuôn mưa xối như ngoài trời
Chưa cần thay, lái trăm cây số nữa
Mưa ngừng, gió lùa mau khô thôi.

Những chiếc xe từ trong bom rơi
Đã về đây họp thành tiểu đội
Gặp bè bạn suốt dọc đường đi tới
Bắt tay qua cửa kính vỡ rồi.

Bếp Hoàng Cầm ta dựng giữa trời
Chung bát đũa nghĩa là gia đình đấy
Võng mắc chông chênh đường xe chạy
Lại đi, lại đi trời xanh thêm.

Không có kính, rồi xe không có đèn
Không có mui xe, thùng xe có xước
Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước
Chỉ cần trong xe có một trái tim.
1968
Phạm Tiến Duật

Cùng Danh Mục:

Liên Quan Khác

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>